KHÔNG QUAN TRỌNG BẠN ĐI CHẬM NHƯ THẾ NÀO MIỄN LÀ ĐỪNG BAO GIỜ DỪNG LẠI


Nhân tiện thằng em mình đóng cửa công ty mình xin kể cho các bạn nghe về câu chuyện của 2 công ty. Đó là công ty của thằng em mình và công ty của mình.


I. chuyện về công ty của thằng em



Từ bé nó học rất giỏi. Cái mác trường " chuyên" đi theo nó suốt con đường học tập. Nó vào Bách Khoa với số điểm cũng khá đẹp. Tốt nghiệp đh nó rất giỏi về lĩnh vực công nghệ thông tin. Đặc biệt là phần mềm. Nó viết code, lập trình thì ok. Đại ý. Nó là dân IT giỏi. Mới ra trường., nó mở công ty cổ phần chuyên viết phần mềm ở Hà Nội. Vốn thì bố mẹ bắn cho ok Được hơn 2 năm thì đóng cửa. Nghe tin nó đóng cửa mình nhớ ngay đến bài " Nhật ký tuổi 40" của anh Hiếu orion. 

Mới ra trường, có chuyên ngành giỏi chưa chắc đã là 1 người điều hành tốt. Điều đáng tiếc ở đây là nó đã ko tìm ra hướng giải quyết và đã đóng cửa công ty và đi làm thuê. Vì sao mình nói ở trên là: không quan trọng bạn đi chậm như thế nào, miễn là đừng bao giờ dừng lại. Bạn biết cái được và cái mất ở việc dừng lại là gì không ạ?


1/ cái được 



Dừng lại đúng điểm sẽ không bị thua lỗ nhiều 

2/ cái mất 



- bạn sẽ mất thương hiệu
- mất lòng tin từ gia đình, bạn bè, khách hàng
- củng cố lại, sau này bạn làm lại sẽ khó hơn lần 1


II. Chuyện công ty mình


Mình đi làm thuê trong ngành giáo dục 5 năm. Rồi về mở trung tâm tiếng Anh và mầm non tư thục. Trước khi làm mình có tham khảo ý kiến của 1 vài ng đi trước. Trong đó tham khảo ý kiến của thằng em kể trên.


Mỗi người cho mình 1 ý kiến. Thực ra chỉ để tham khảo cho bớt mông lung khi lần đầu làm sếp thôi ạ.còn quyết định chính vẫn là ở mình.


Hoạt động sau công ty nó mấy tháng. Mình có 1 khó khăn là vốn ít khi start up. Thời gian đầu, cũng lao đao lắm. Nói thật có lúc muốn dẹp hết đi để đi làm công ăn lương cho nhẹ cái đầu. Nhưng cứ nghĩ đến câu: không quan trọng bạn đi chậm thế nào, miễn là đừng bao giờ dừng lại. Mình lại cố leo lắt với công ty. Vì không phải là không có lãi, ko phair là trung tâm ko có học viên. Mà vì xuất phát điểm quá thấp. Thời gian đầu ko thể có được mỡ nó rán nó ngay. Ai start up thời gian đầu cũng có thể hiểu được điều này.


Nghĩ đến thương hiệu bị vùi dập ngay từ lần đầu tiên, thì lần sau " ngóc " lên quá khó. Mình lại cố xoay sở. Khi bạn gặp khó khăn, nếu có quyết tâm, ắt sẽ có cách giải quyết. Nghĩ thế nên lúc nào stress đều tìm đến những ông bạn thành đạt của a zai, mời họ đi cafe chém gió. Ngồi với họ 1 buổi là suy nghĩ mượt hẳn. Giờ công ty của mình hoạt động về giáo dục cũng đã khá ổn.


Ps: chuyện hơi lan man, văn hơi khô nhưng đúc kết lại vẫn là:
- hãy đi làm thuê trước khi start up.
- đã startup rồi thì không quan trọng bạn đi chậm thế nào, miễn là đừng bao giờ dừng lại.
- hãy mời người giỏi hơn bạn dùng bữa trưa.
Thật sự quá tiếc cho công ty thằng em mình.


Bài viết được chia sẻ bởi TrangMienPhi.com

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

THỜI ĐẠI CỦA SỰ GIÁN TIẾP – Phần 1

NGHỀ BÁN HÀNG: "KHÔN và DẠI"

ĐỒNG MINH CHIẾN LƯỢC