Dũng khí doanh nhân

Đọc tuyên bố về việc dẫn 10000 lái xe đâm đơn kiện Uber/Grab mà lạnh xương sống. Chợt nhớ đến lời đe doạ của Mao Trạch Đông đòi dẫn 500 triệu bần nông Trung Hoa tràn xuống bình định Đông Nam Á.


Nhưng khác với chủ tịch Mao, dù gì cũng dẫn quân để trực diện đối đầu với kẻ thù của mình, trường hợp này lại dẫn quân để làm “neo” với chính quyền, hòng mong được ân trên thương vớt, ra tay (dùng chủ trương chính sách) đè bẹp đối thủ cạnh tranh giúp mình.

Thở dài, và thẫn thờ mất một lúc. Cái xã hội mình nó đau rứa. Xưa thì có chuyện gì cũng méc thiên triều. Nay thì có việc gì cũng vái tứ phương - xin thần phật. Người mình vốn thông minh, thành ra việc gì cũng hay “khéo”: thích chiêu yêu mánh, khoái dùng quan hệ và thủ đoạn chính trị để đè người khác hơn là có dũng khí khẳng khái trực diện chiến đấu với đối thủ.

Có phải cây lúa làm cho mình cong thân mà hèn?
Có phải cây tre dạy cho mình nương chiều mà nhục?
---

Người doanh nhân khởi nghiệp cần những tố chất rất đặc biệt. Dĩ nhiên là họ cần phải thông minh, tập trung, khéo léo và kiên định. Nhưng vì họ muốn “biến không thành có”, muốn “được những điều không thể” nên họ cần phải “dám nghĩ dám làm”, “dám đảm đương” và "dám trực diện chiến đấu".


Tôi may mắn được biết nhiều anh chị doanh nhân đầu ngành. Điểm chung của họ là “không sợ trời, không sợ đất”, "dám nghĩ - dám làm", "cầu tiến - cầu thị”. Nếu ai đã từng nghe những câu chuyện khởi nghiệp của các anh chị lớn, chắc hẳn sẽ hiểu rõ rằng họ không hề thành công nhờ may mắn. Từ tay trắng, họ chú tâm học hỏi, quan sát từng chi tiết ngóc ngách, hiểu điểm mạnh điểm yếu của đối thủ, biết sở trường sở đoản của mình.

Tất cả những tài sản quan trọng đó sẽ không có ý nghĩa nhiều nếu người doanh nhân đó không có đủ dũng khí để đương đầu, để chấp nhận rủi ro, để đứng ra khởi nghiệp. Hôm trước tôi hỏi anh Trần Bá Dương là muốn hỏi điều ấy: đâu là mấu chốt để chuyển hoá một anh kỹ sư chuyên môn giỏi sang một doanh nhân khởi nghiệp?
---

Dũng khí để khởi nghiệp là cần, là khó. Nhưng vẫn còn dễ hơn nhiều cái dũng khí “bỏ đi, làm lại” khi ta đã có chút thành công nào đó rồi.


Một khi nào đó, nhờ những cơ hội trong quá khứ, ta đã có được những tích sản to lớn. Những tích sản đó là niềm mơ ước của bao người, nhưng cũng có thể là hư vô nếu:

1. Người doanh nhân không còn giữ được khát khao, cầu thị, cầu tiến như ngày đầu. Không xây dựng được một bộ máy và văn hoá ủng hộ đổi mới sáng tạo.

2. Người doanh nhân không còn đủ dũng khí để tiếp tục hay thậm chí bày lại cuộc chơi khi mô hình cũ, sản phẩm cũ đã không còn phù hợp. Cho dù tài sản và vị thế bây giờ của ta có thể gấp trăm, gấp ngàn lần trước.
Tôi thích một doanh nhân họ Đặng. Anh đã trở lại thành công sau khi đã mất đi tất cả, thậm chí âm. Trở lại, từng bước, đường hoàng.

Doanh nhân có dũng khí người ta thế!

---
Khi ta có dũng khí để đương đầu, ta sẽ huy động tất cả tư duy, tình cảm và nguồn lực để làm cho sản phẩm dịch vụ tốt hơn, quy trình sản xuất hiệu quả hơn, khách hàng hài lòng hơn. Ta sẽ có sáng kiến, cải tiến, và thậm chí là những phát minh sáng chế mang lợi cho đời.

Còn nếu thiếu đi dũng khí, ta sẽ dễ bấu víu "vẫn còn tốt mà", "vẫn tốt hơn không có". Ta sẽ dễ sa vào việc đi đường tắt, dùng chiêu, dùng thức, lừa công chúng, dối khách hàng... để mong bấu víu thành công của quá khứ. Khi đó, thay vì tạo ra động lực thay đổi, ta lại thành kẻ cản trở sự tiến bộ của xã hội.

Bạn thấy mình có cần dũng khí?


---
Có bạn sẽ nói: Ôi, của họ thì họ mất, có sao đâu?

Vâng, nhưng không chỉ là mất của họ. Mà còn là của hàng chục ngàn cổ đông “không được quyền quyết định” khác. Mà đất nước này mất đi một thương hiệu lớn. Mà người tiêu dùng còn mất đi một lựa chọn và một đối trọng cho cạnh tranh. Họ không chỉ là kẻ đáng thương, họ còn là người có tội.

Cần lắm thay dũng khí của doanh nhân!

---
Vậy thì bạn tôi ơi!
Chúng ta là những người đang trên đường, hay thậm chí mới bắt đầu con đường doanh nhân. Hãy nhớ kỹ trong lòng mình: Đã là doanh nhân, thì nhất định phải có dũng khí!

Bài viết được chia sẻ bởi TrangMienPhi.com
Link bài viết; Dũng khí doanh nhân

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

THỜI ĐẠI CỦA SỰ GIÁN TIẾP – Phần 1

NGHỀ BÁN HÀNG: "KHÔN và DẠI"

ĐỒNG MINH CHIẾN LƯỢC